Tả cô giáo em trong một tiết dạy

Nội dung bài viết

Cô giáo đã dạy em trong nhiều tiết học.Nhưng hình ảnh cô trong tiết Tập Đọc ” Hạt gạo làng ta” làm em nhớ mãi.

Hôm ấy, cô bước vào lớp trong tà áo dài màu xanh điểm những hoa văn làm nổi bật lên vóc dáng cao ráo thon thả của cô.Mái tóc hơi xoăn,dài ngang lưng luôn được cột cao gọn gàng để lộ khuôn mặt trái xoan cùng với nước da trắng hồng.Dưới hàng lông mi cong và dài là đôi mắt cô sáng long lanh màu hạt dẻ.

Cô nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và bắt đầu kiểm tra bài cũ.Ngón tay gầy gầy,xương xương lât nhẹ trang sổ. Cô gọi bạn Quỳnh,Trí,Ly lên đọc bài.Các bạn đọc to,rõ ràng làm nét mặt cô rạng rỡ hắn lên.Cô nở một nụ cười tươi tắn để lộ hàm răng trắng tin, đều tăm tắp.Sau đó cô nhẹ nhàng đứng dậy giới thiệu bài mới,bàn tay thoăn thoắt lướt trên mặt bảng để lại dòng chữ ”Hạt gạo làng ta – Trần Đăng Khoa.”Em rất thích lúc cô luyện đọc cho chúng em nghe.Có lúc cô phát âm thật chuẩn,miệng tròn như chữ ”O”.Có bạn nào đọc sai cô bắt đọc đi đọc lại nhiều lần đến khi nào đọc đúng mới thôi.Rồi cô đọc mẫu cho chúng em nghe.Giọng cô sang sảng vang lên:

”Hạt gạo làng ta

Có vị phù sa

Của sông Kinh THầy”

……………..

Chao ôi! Giọng cô truyền cảm làm sao.Lúc trầm,lúc bổng,lúc tha thiết,lúc ngọt ngào.Bàn tay viết trên mặt bàng những từ ngữ ,những hình ảnh nổi bật giúp em khắc sâu kiến thức.Để cho tiết học thêm phần sội nổi,cô cho chùng em thảo luận nhóm,lúc thì nhóm đôi, lúc thì nhóm bàn.Mỗi lần như thế,cô thường hay đi xuống kiểm tra hoặc giải thích cho chúng em hiểu.Cứ thế cô di chuyển nãy thì trên bục giảng, giở thì trước mặt chúng em.Qua phần giảng bài của cô,cô giúp chúng em hiểu hạt gạo rất quý.Nó được làm từ mồ hôi công sức của các cô bác nông dân.Cứ thế tiếp tục cứ thế trôi đi.Cuối cùng cô cho chúng em thi đọc diễn cảm.Các bạn đọc hay quá.Cô nở một nụ cười sung sướng.

Em rất yêu và kính trọng cô .Mỗi tiết học trôi đi là bao nhiêu công sức của cô.Em hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng cô.

Những năm em học ở bậc Tiểu học có rất nhiều giờ học đáng nhớ nhưng em không bao giờ quên giờ học cách đây một tháng. Giờ học ấy cô giáo đã đê lại trong lòng em tình cảm khó quên.

Hôm ấy, cô giáo em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh dầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chảo cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt đầu. bải giáng của cô hôm ấy diễn ra rất sôi nổi. Giọng nói cô ngọt ngào, truyền cảm. Đôi mắt cô lúc nào cũng nhìn tháng xuống lớp. Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, động viên chúng em. Cô giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt hiền từ đã lấm tấm mồ hôi mà cô vẫn không để ý. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn. Những lời cô giảng em khắc sâu vào tâm trí không bao giờ quên.

Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống cuối lớp. xem học sinh thảo luận nhóm, xem chúng em ghi bài. Cô đến bên những bạn học yếu để gợi ý, giúp đỡ. Cô luôn đật ra những câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự chủ động sáng tạo của chúng em. Cô lúc nào cũng gần gũi với học sinh, lắng nghe ý kiến cùa các bạn. Giữa giờ học căng tháng, cô kề cho chúng em nghe những mẩu chuyện rất bổ ích. Cô kể chuyện rất hấp dẫn. Bạn Hưng nghe cô kể cứ há miệng ra nghe mà không hề hay biết. Nhìn bạn, cả lớp cười ồ lên thật là vui. Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Tiết học kết thúc, nét mặt của các bạn trong lớp và cô giáo rạng rỡ niềm vui.

Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo của mình. Em thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi đế trở thành người có ích cho đất nước như cô đã từng dạy chúng em.